Trời Đế Thích

《帝釋天》 dì shì tiān

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: Indra, Pāli: Inda Taishakuten: còn được gọi là Thích Đề Hoàn Nhân (), Năng Thiên Chủ (), Thiên Chủ Đế Thích (), Thiên Đế Thích (), Thiên Đế (). Vì được thần cách hóa như là ánh sáng chớp của sấm sét, dưới thời đại Veda, vị này được xem như là có sức mạnh nhất trong các vị thần, thường hay đánh nhau với ác thần A Tu La; đến thời Đại Phật Giáo vị này được đổi thành Đế Thích, và Phạm Thiên được xem như là vị thần tối cao cai trị Thế Giới. Trời Đế Thích thì trú tại Thành Thiện Kiến (), cung điện tối cao của Cõi Trời Ba Mươi Ba (Trời Đao Lợi [s: Trāyastriṃśa, Pāli: Tāvatiṃsa ]), nơi có ngọn Tu Di Sơn (s, Pāli: Sumeru ) cao nhất trên mặt đất, và cai trị địa giới. Cùng với Phạm Thiên, vị trời này được xem như là vị thần bảo vệ của Phật Giáo.