Trần Hoàn

《塵寰》 chén huán

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: trần thế, Thế Gian, cõi đời. Trong bài thơ Tống Lý Thành Môn Bãi Quan Quy Tung Dương () của Quyền Đức Dư (輿, 759-818) nhà Đường có câu: “Quy khứ Trần Hoàn ngoại, xuân sơn quế thọ tùng (, Đi về ngoài cõi thế, xuân núi quế xanh um).” Hay như trong bài từ Vĩnh Ngộ Lạc (), Túc Âu Minh Hiên (宿) của Trương Nguyên Cán (, 1091-1170) nhà Tống có đoạn rằng: “Thùy nhân trước nhãn, phóng thần bát cực, dật tưởng ký Trần Hoàn ngoại (, ai người có mắt, hãy phóng thần ra tám hướng, nhàn tưởng mình đang ở ngoài trần thế [đã chết]).” Từ đó có cụm từ “tản thủ Trần Hoàn ()” có nghĩa là buông tay, thỏng tay lìa xa khỏi trần thế, tức là qua đời, chết.