Trai Đàn

《齋壇》 zhāi tán

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có hai nghĩa chính:(1) Chỉ cho nơi cúng tế trời đất của đế vương thời cổ đại. Như trong bài thơ Tặng Trần Thương () của Lý Hạ (, 790-816) nhà Đường có câu: “Phong tuyết trực Trai Đàn, mặc kinh quán đồng thụ (, gió tuyết thẳng đến Trai Đàn, chỉ đen xuyên suốt dây đồng).” (2) Nơi các Đạo Sĩ tụng kinh, Lễ Bái thần linh. Như trong bài thơ Đề Chu Luyện Sư Sơn Phòng () của Vương Xương Linh (, 698-756) nhà Đường có câu: “Khấu xỉ Phần Hương xuất thế trần, Trai Đàn minh khánh bộ hư nhân (, đánh răng xông hương thoát bụi trần, Trai Đàn tiếng khánh vọng người âm).” Theo như nghi lễ của Đạo Giáo lúc ban đầu, không chuyên thiết lập Trai Đàn. Theo các tư liệu cho biết rằng, thời xưa người ta thiết lập ngoài lộ thiên một đài cao bằng đất hình vuông, trên ấy đặt lò hương, cúng tế rượu, và các đạo sĩ trong núi hành lễ trên đài đó. Đến thời Nam Bắc Triều (, 420-589), nghi lễ Đạo Giáo bắt đầu phát triển mạnh. Theo bản Động Huyền Linh Bảo Ngũ Cảm Văn () của đạo sĩ Lục Tu Tĩnh (, 406-477) nhà Lưu Tống (), lễ Kim Lục Trai () và Hoàng Lục Trai () thì cần phải thiết đàn, và đàn có nhiều tầng. Từ thời nhà Đường (, 618-907) và Tống (, 960-1279) trở về sau, nghi lễ Đạo Giáo lại càng phong phú, phức tạp hơn; cho nên Đàn Tràng thiết trí lại càng phồn hoa hơn. Sau thời nhà Nguyên (, 1206-1368) và Minh (, 1368-1662), do vì nghi lễ cúng tế rượu của Đạo Giáo dần dần thay thế cho nghi lễ cúng chay; do vậy Trai Đàn còn gọi là tiếu đàn (). Phật Giáo cũng lấy hình thức Trai Đàn này để thiết lập những Đàn Tràng Giải Oan Bạt Độ, Chẩn Tế Âm Linh Cô Hồn, v.v. Trong Tục Cao Tăng Truyện (, Taishō Vol. 50, No. 2060) quyển 17, truyện Thích Trí Khải (, 538-597) có đoạn: “Khải hựu suất lữ kiến trai thất nhật, hành Kim Quang Minh Sám chí đệ lục tịch, hốt giáng dị điểu phi nhập Trai Đàn, uyển chuyển nhi tử, tu du phi khứ, hựu văn thỉ ngâm chi thanh, chúng tinh đồng chúc (, Trí Khải lại cùng bạn bè thiết lập Trai Đàn trong bảy ngày, tiến Hành Pháp Sám Hối Kim Quang Minh đến đêm thứ sáu, chợt có một con chim lạ bay vào trong Trai Đàn, lượn quanh mà chết, thoáng chốc bay đi mất, rồi lại nghe tiếng lợn rên rỉ, mọi người đều trố mắt nhìn).”