Tống Cao Tăng Truyện

《宋高僧傳》 sòng gāo sēng chuán

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Sōkōsōden: 30 quyển, do Tán Ninh (), v.v., nhà Tống soạn, được thành lập vào năm đầu (988) niên hiệu Đoan Củng () nhà Tống. Phụng sắc chỉ của vua Thái Tông, nhóm Tán Ninh chịu trách nhiệm soạn tập, bắt đầu từ năm thứ 7 (982) Thái Bình Hưng Quốc (), trải qua 6 năm và hình thành vào năm đầu niên hiệu Đoan Củng. Mặc dầu được gọi là Tống Cao Tăng Truyện, nội dung bộ này gồm truyền ký của chư vị Cao Tăng nhà Lương, Đường, trong đó chủ yếu là những Cao Tăng nhà Đường. Bắt chước theo phương pháp phân loại 10 khoa của Tục Cao Tăng Truyện (), bộ này có 532 truyện chính và 125 truyện phụ, cũng được chia thành 10 khoa gồm Dịch Kinh (), Nghĩa Giải (), Tập Thiền (), Minh Luật (), Hộ Pháp (), Cảm Thông (), Di Thân (), Độc Tụng (), Hưng Phước (福), Tạp Khoa Thanh Đức ().