Tịnh Xúc
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Tịnh trược. Trong sạch và dơ bẩn. Nam hải kí qui Nội Pháp truyện quyển 1 nói rằng: Nước có tịnh, xúc, bình có 2 cái, nước sạch thì đựng trong bình bằng sành, sứ; nước dơ thì tùy ý chứa trong bình đồng, hoặc sắt; nước sạch dùng để uống lúc Phi Thời, còn nước dơ thì dùng để rửa lúc đại tiểu tiện; nước sạch thì tay phải sạch sẽ mới được cầm đến, và phải được để ở chỗ sạch; còn nước dơ thì tùy tay bẩn hoặc sạch đều cầm lấy được và phải để ở chỗ bẩn.Ngoài ra còn có các danh xưng Tịnh trù, Xúc trù, Tịnh dũng, Xúc dũng,…... Nhà tắm ở các chùaThiền cũng có đặt những cây sào tre sạch (tịnh can) để máng áo sạch (tịnh y)s ào tre dơ (xúc can) thì dùng để máng áo dơ (xúc ý). Về sau, chữ Tịnh được dùng để chỉ cho người có Tâm Địa trong sáng, còn chữ Xúc thì chỉ cho người ác tâm, tà niệm. [X.điềuThư trạng trong Thiền uyển thanh qui Q. 3.; Khí vật môn trong Thiền Lâm Tượng Khí Tiên].