Tịnh Uế Tứ Tướng

《淨穢四相》 jìng huì sì xiāng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Bốn tướng sạch, dơ được nói trong Hoa Nghiêm Kinh Sớ quyển 1. Tức chỉ cho cõi nước thanh tịnh hoặc ô uế màđức Phật an trụ khi giảng nói kinh Hoa nghiêm. Cứ theo Hoa Nghiêm Kinh Sớ quyển 1 thìtịnh uế có 4 tướng như sau:
1. Duy nhiễm: Nhiễm tức nhớp nhúa. Đức Phật giảng Thuyết Kinh Hoa nghiêm ở nước Ma yết đà thuộc Thế Giới Sa Bà...…, ẩn tướng tịnh đi, nên gọi là Duy nhiễm.
2. Duy Tịnh: Tịnh tức trong sạch. Đức Phật tuyên Thuyết Kinh Hoa nghiêm ở Thế Giới Hoatạng. Thế Giới Hoatạng không có tướng nhiễm, nên gọi là Duy Tịnh.
3. Nhiễm tịnh câu: Có cả nhiễm lẫn tịnh. Đức Phật giảng nói kinh Hoa nghiêm ở một nơi nào đó, nhưng vì Căn Cơ của chúng sinhkhác nhaunên chỗ thấy Hoặc Nhiễm hoặc tịnh bất đồng, vì thế gọi là Nhiễm tịnh câu.
4. Phi nhiễm tịnh: Chẳng phải nhơ, chẳng phải sạch.Đức Phật tuyên Thuyết Kinh Hoanghiêm ở một nơi nào đó, người có Căn Cơ Đại Thừa không thấy tướng nhiễm tịnh mà thấy là Pháp Giới đồng nhất, nên gọi là Phi nhiễm tịnh.