Tịnh Uế Bất Nhị
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Tịnh, Phạm: Zuddha, Zubha. Uế, Phạm: Azuddha, Azubha. Sạch, dơ chẳng hai. Các pháp có trong sạch và nhơ nhớp khác nhau. Tuy nhiên, nói theo chỗ cùng tột của tư tưởng Phật giáo Đại Thừa thì tất cả các pháp đều không có thực tính cố định bất biến, trong tịnh không có thực tính tịnh; trong uế chẳng có thực tính uế, tịnh uế đều do Nhân Duyên sinh, là Không Tính Bình Đẳng, cả hai đều hòa nhập vào biển Chân Như Phật Pháp viên mãn, vì thế gọi là Bất Nhị. [X.phẩm Nhập Bất Nhị Pháp Môn trong kinh Duy Ma; Phẩm Quán Điên Đảo trong Trung Luận Q. 4.].