Tĩnh Huệ

《靜慧》 jìng huì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Trí tuệ an tĩnh. Tức là Không tuệ, tuệ này có năng lực trừ sạch Phiền Não của thân tâm.Kinh Viêngiác (Đại 17, 917 hạ) nói: Do các ý niệm lắng xuống mà rõ biết Thức Tâm xao động. Nhờ tĩnh tuệ phát sinh mà Phiền Não của thân tâm vĩnh viễn diệt trừ. Từ đó, bên trong phát sinh Tịch Tĩnh, Khinh An.