Tín Không

《信空》 xìn kōng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Shinkū, 1146-1228: vị Tăng của Tịnh Độ Tông sống vào khoảng cuối thời Bình An và đầu thời Liêm Thương, húy là Tín Không (), thường được gọi là Bạch Xuyên Thượng Nhân (), tự là Xưng Biện (), hiệu Pháp Liên Phòng (), xuất thân vùng Kyoto, con của vị Tả Đại Biện Diệp Thất Hành Long (). Năm 1157, ông Xuất Gia với Duệ Không () ở vùng Hắc Cốc (, Kurodani) trên Tỷ Duệ Sơn (, Hieizan), rồi sau khi thầy qua đời, ông theo học Tịnh Độ Giáo với Nguyên Không (, Genkū, tức Pháp Nhiên) và được truyền thừa Viên Đốn Giới. Năm 1204, vâng mệnh Nguyên Không, ông viết bản Thất Cá Điều Chế Giới (, Bảy Điều Răn Dạy, 1 quyển) để Đối Trị với sự đàn áp mãnh liệt của đồ chúng trên Tỷ Duệ Sơn. Ông được Nguyên Không Phó Chúc cho các thư tịch Thánh GiáoNỗ Lực lãnh đạo duy trì giáo đoàn Chuyên Tu Niệm Phật. Môn lưu của ônh thì gọi là Môn Đồ Bạch Xuyên ().