Tiên Ngự

《仙馭》 xiān yù

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có ba nghĩa khác nhau. (1) Chỉ cho con hạc do Tiên Nhân cỡi đi. Như trong bài thơ Đáp Giả Chi Sứ Ký Hạc (使) của Tiết Năng (, ?-?) nhà Đường có câu: “Thụy vũ kỳ tư lượng thương hình, xưng vi Tiên Ngự quá Thanh Minh (姿, lông đẹp dáng kỳ bước loạng choạng, xưng là tiên hạc qua trời xanh).” (2) Xưa kia cho rằng người chết đi là cỡi hạc rong chơi cõi tiên, nên gọi là Tiên Ngự. Như trong bài Đại Hành Hoàng Thái Hậu Vãn Ca Từ () của Hàn Dũ (, 768-824) nhà Đường có câu: “Vân tùy Tiên Ngự viễn, phong trợ thánh tình ai (, mây theo tiên hạc đi xa, gió thêm buồn bã bao la thánh tình).” (3) Chỉ cho xa giá của Hoàng đế. Như trong bài thơ Phú Thu Nhật Huyền Thanh Quang Tứ Phòng Huyền Linh () của vua Thái Tông (, tại vị 626-649) nhà Đường có câu: “Tiên Ngự tùy luân chuyển, linh ô đới ảnh phi (, xe vua theo bánh chuyển, quạ thiêng cỡi bóng bay).” Trong Kiến Trung Tĩnh Quốc Tục Đăng Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 78, No. 1556) quyển 17 cũng có câu: “Ngũ thất tiến nghiêm Hoàng Thái Hậu, vị tri Tiên Ngự vãng hà phương (, ngũ tuần hiến cúng Hoàng Thái Hậu, chưa hay tiên hạc về chốn nào).”