Tịch Nhân

《寂因》 jì yīn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Jakuin, 1068-1150: vị Tăng của Thiên Thai Tông sống vào khoảng cuối thời Bình An, húy là Tịch Nhân (), xuất thân vùng Kyoto. Sau khi Xuất Gia, ông đến sống ở Tây Tháp Viện (西) trên Tỷ Duệ Sơn, Chuyên Tu giáo học Thiên Thai và có tài năng về Luận Nghĩa. Sau đó ông đến dựng một am nhỏ ở Tịnh Độ Cốc () thuộc vùng Sơn Khi (, Yamazaki) và chuyên tâm đọc tụng Pháp Hoa Kinh cũng như tu Niệm Phật.