Tịch Chiếu

《寂照》 jì zhào

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Jakushō, 1660-1736: vị Tăng của Thiên Thai Tông Nhật Bản, sống vào khoảng đầu và giữa thời Giang Hộ, húy Tịch Chiếu (), tự là Chánh Hạnh (), hiệu là Tức Tâm (), xuất thân Cao Lương Sơn (), Trúc Hậu (, Chikugo, thuộc Fukuoka-ken []), họ Lật Cốc (). Năm 12 tuổi, ông Nhập Môn tu học với Tịch Nguyên (, Jakugen)Diên Lịch Tự (, Enryaku-ji). Đến năm 1678, ông thọ pháp Quán Đảnh, rồi theo hầu Linh Không (, Reikū), Diệu Lập (, Myōritsu) và tu học Thiên Thai Giáo Quán. Năm 1687, ông thọ giới với Trí Viên (, Chien) ở Đại Tể Phủ (, Dazaifu); sau đó theo học Tịnh Độ Giáo với Nhẫn Trừng (, Ninchō). Vào cuối đời, ông đến trú tại Cực Lạc Vô Thường Viện () ở vùng Trúc Hậu, nguyện được Vãng Sanh về cõi Tịnh Độ, nên chuyên tâm Niệm Phật.