Thùy Thu

《垂秋》 chuí qiū

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: đến gần mùa Thu, tức chỉ cho sự tàn lụi, băng hoại, suy tàn, thời Mạt Pháp. Phật Pháp Thùy Thu () nghĩa là đang thời kỳ Mạt Pháp. Như trong Nam Tống Nguyên Minh Thiền Lâm Tăng Bảo Truyện (, Tục Tạng Kinh Vol. 79, No. 1562) quyển 6 có câu: “Tượng Pháp Thùy Thu, Danh Lợi căn thâm, như tượng một thâm nê, châu trầm cự hải (, thời Tượng Pháp sắp tàn, gốc Danh Lợi sâu nặng, như voi lún bùn sâu, hạt châu chìm biển lớn).” Hay trong Hám Sơn Lão Nhân Mộng Du Tập (, Tục Tạng Kinh Vol. 73, No. 1456) quyển 13 có đoạn: “Thiết niệm đạo pháp Thùy Thu, chánh tông đạm bạc, lại ngô sư thừa Đại Bi Nguyện luân, cao thụ Pháp Tràng, tông thuyết kiêm sướng, Chỉ Quán song vận, Tỳ Ni độc yết, Tịnh Độ chuyên môn, sử cuồng tử tri quy (使, thiết nghĩ đạo pháp lu mờ, chánh tông phai nhạt, nhờ Thầy ta nương bánh xe nguyện Đại Bi, dương cao cờ pháp, Tông Môn và giáo thuyết cùng tuyên xướng, Chỉ và Quán đều vận hành, Luật nghi xem trọng, Tịnh Độ chuyên môn, khiến cho người con điên biết quay về).” Hay như trong Sa Di Luật Nghi Tỳ Ni Nhật Dụng Hợp Tham (, Tục Tạng Kinh Vol. 60, No. 1120) có câu: “Cao TăngPhật Pháp vi kỷ nhiệm, cố văn ngọ hậu cử thoán, tri pháp vận Thùy Thu, cố thế khấp nhi bi thán dã. Kim Nhân thể nhược đa bệnh, dục số số thực giả, hoặc bất Năng Trì thử giới; cố cổ nhân xưng vãn thực vi Dược Thạch, thủ liệu bệnh chi ý dã (, vị Cao Tăng lấy pháp Phật làm trách nhiệm của mình, nên sau buổi trưa nghe nấu ăn, mới biết vận thế Phật Pháp suy tàn, vì vậy rơi lệ mà buồn than vậy. Người đời nay Thân Thể suy yếu nhiều bệnh, muốn ăn nhiều lần, nên không thể giữ giới này được, vì vậy người xưa gọi buổi ăn chiều là Dược Thạch, với ý để trị bệnh vậy).”