Thụy Miên
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Middha. Gọi tắt: Miên. Tên của Tâm Sở, 1 trong 75 pháp của Câu xá, 1 trong 100 pháp của Duy Thức. Thụy Miên là bản tính mờ tối sẵn có ởtrong tâm, dưới trạng thái lười mệt, chểnh mảng. Khi 1 người đang ngủ (Thụy Miên) thì sự Quan Sát của họ lúc ấy đối với Thế Giới bên ngoài đã mất hết Tác Dụng, trái với tâm lúc thức. Lúc ấy, ý thức tối tăm, mô hồ, chỉ khác với trạng thái thất thần, vô ý thức. Vì ngủ có khả năng khôi phục tinh lực của thân tâm, tiêu trừ sự mệt nhọc, nên có thể xem là đồng nghĩa với nghỉ ngơi(hưu tức). Tông Câu xá chia Tâm Sở (46 thứ) làm 6 loại, Thụy Miên là thuộc 1 trong Bất Định Địa Pháp. Tông Duy Thức cũng chia Tâm Sở (51 thứ) làm 6 loại, Thụy Miên thuộc một trong Bất Định pháp. Ngoài ra, Thụy Miên có nhiễm Phiền Não làm cho tâm mờ tối, chướng ngại tâm thiện; Thụy Miên hợp chung với Hôn Trầm trong Đại Phiền Não địa pháp được gọi là Hôn miên, là 1 trong Ngũ Cái, tức là Hôn Miên Cái, hoặc Thụy Miên Cái; cũng là 1 trong Thập Triền. Nếu nói theo nghĩa rộng thì Thụy Miên đồng nghĩa với Phiền Não.[X. luận Đại tì Bà Sa Q. 48.; luận Câu xá Q. 21.; luận Duy Thức Q. 7.; Pháp Uẩn túc luận Q. 6.].