Thường Trụ Tâm Nguyệt Luân

《常住心月輪》 cháng zhù xīn yuè lún

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho tâm Bồ Đề Thường Trụ của Chúng Sinh vốn trong sáng như vầng trăng tròn. Pháp quán trong kinh Kim Cương Giới của Mật giáo, Quán Tưởng tâm người ta là vầng trăng thanh tịnh tròn sáng, lìa các phiềnnão năng chấp, sở chấp nhơ nhớp; y theo pháp quán này mà chiếu rọi tâm mình, mở bày trí tuệ, khiến cho tâm Bồ Đề bị Khách Trần che lấp được lắng trong thanh tịnh, giống như ánh sáng của vầng trăng tròn chiếu khắp Hư Không, không Phân Biệt chỗ nào. Đây là lấy vầng trăng làm thể của sự tròn sáng, giống như tâm Bồ Đề của mọi người vốn Thường Trụ tròn sáng, thanh tịnh, đồng thời nhờ sự Quán Tưởng này mà mở bày tâm mình. [X. kinh Chư Phật cảnh giới nhiếp chân thực Q. trung].