Thường Trụ Giáo
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Song lâm Thường Trụ Giáo. Một trong 5 thời giáo. Ngài Tuệ quán đời Lưu Tống thuộc Nam triều và Cư Sĩ Lưu Cầu đời Tiêu Tề chia Sự Giáo hóa một đời của đức Phật làm Tiệm Giáo và Đốn Giáo, trong Tiệm Giáo lại y cứ vào thứ tự 5 thời mà lập thành 5 thời giáo. Thường Trụ Giáo tức là Sự Giáo hóa trong thời Niết Bàn thứ 5 của đức Phật. Nghĩa là khi Phật sắp Niết Bàn, Ngài giảng nói kinh Đại Niết Bàn trong 1 ngày 1 đêm, dạy rõ rằng tất cả Chúng Sinh đều có Phật Tính, Pháp Thân Thường Trụ. Trong phán giáo, Thường Trụ là giáo nghĩa thuộc bậc tối cao. (xt. Ngũ Thời Giáo).