Thường Toạ Tam Muội
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Nhất Hạnh Tam Muội. Một trong 4 loại Tam Muội do tông Thiênthai lập ra, là pháp tu dựa theo kinh Vănthù sư lợi sở thuyết Bát Nhã Ba La Mật. Tức đặt 1 chiếc giường dây trong căn nhà yên tĩnh hoặc nơi vắng vẻ, bên cạnh không có tòa ngồi nào khác, trong thời gian 90 ngày ngồi kiết già, không cử động, chỉ ngồi thẳng không dựa vào cạnh giường, ngoài những lúc Kinh Hành, ăn uống, đại tiểu tiện ra, thường phải ngồi ngay thẳng, tập trung tâm ý vào một đức Phật, thời khắc nối nhau, không bỏ phế cho dù chốc lát; nếu các chướng trong ngoài nổi dậy như buồn ngủ, mệt mỏi, bệnh tật... làm mất Chính Niệm mà muốn tập trung trở lại thì phải thường xuyên xưng niệm Danh Hiệu của 1 đức Phật, hổ thẹn Sám Hối, Chí Tâm qui y. Nếu trong thời gian 90 ngày ấy chuyên cần không biếng nhác, không buông lơi, Niệm Niệm không gián đoạn thì phá trừ được Nghiệp Chướng, hiểnphátlí thực tướng, gọi là Thường tọa Tam Muội. (xt. Nhất Hạnh Tam Muội).