Thường Hành Tam Muội

《常行三昧》 cháng xíng sān mèi

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Bát Chu Tam Muội. Một trong 4 loại Tam Muội do tông Thiênthai lập ra, là phương pháp Hành Đạo dựa theo kinh Bát Chu Tam Muội bằng cách đi nhiễu quanh Đạo Tràng từ 7 cho đến 90 ngày để mong được thấy Phật. Nhất Hạnh Tam Muội nói trong kinh Văn thù Bát Nhã tức là Thường tọa Tam Muội, là pháp đặc biệt chỉ chuyên việc ngồi; còn Thường Hành Tam Muội thì trái lại, là pháp đặc biệt chỉ chuyên việc đi nhiễu. Khi tu pháp này, một mình ở nơi vắng vẻ, thường đi Khất Thực, không nhận thỉnh riêng, Trang Nghiêm Đạo Tràng, sắm sửa các vật cúng như hương đèn, hoa thơm, quả ngọt..., tắm gội Thân Thể. Trong thời gian tu hành, đi bộ chung quanh tượng Phật A di đà, miệng xưng niệm Danh Hiệu Phật A di đà, Tâm Tưởng Niệm Phật A di đà, tức mỗi bước đi, mỗi tiếng niệm đều tưởng nhớ Phật A di đà, gọi là Tam Muội. Hoàn thành Tam Muội này liền được thấy chư Phật, cho nên cũng gọi là Phật lập Tam Muội(tức trạng thái thiền định thấy Phật đứng trước mặt Hành Giả). Trong Bát Chu Tam Muội Hành Đạo vãng sinh tán do ngài Thiện Đạo soạn, Bát Chu được dịch là Thường Hành Đạo, vì 3 nghiệp Hành Đạo không gián đoạn nên gọi là Thường Hành Đạo. Còn trong Quán Niệm Pháp Môn thì có nói rõ về pháp Bát Chu Tam Muội thấy Phật. Từ đời Tống trở về sau, Liên Xã Niệm Phật được thịnh hành chính đã kế thừa pháp này mà có. Tại Nhậtbản thì tu 4 thứ Tam Muội là các pháp Tam Muội đầu tiên do Tổ khai sáng tông Thiênthai là ngài Tối Trừng lập ra ở núi Tỉ duệ. [X. Ma Ha Chỉ Quán Q. 2., thượng]. (xt. Bát Chu Tam Muội).