Thức Thực

《識食》 shí shí

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm:Vijĩàna-àhàra. Pàli:Viĩĩàịa-àhàra. Ăn bằng tinh thần. Nghĩa là trạng thái lấy tinh thần làm chủ thể để bảo trì sự sống còn, gọi là Thức Thực. Phẩm Khổ lạc trong kinh Tăng nhất a hàm quyển 21 (Đại 2, 656 hạ) nói: Thế ý, bắt đầu là Phạm Thiên cho đến Hữu tưởngVô tưởng thiên đều lấy thức làm thức ăn, cho nên gọi là Thức Thực.. [X. kinh Tạp a hàm Q. 15.; kinh Chúng tập trong Trường a hàm Q. 8.; luận Câu xá Q. 10.; Hoàng bá đoạn tế Thiền Sư Truyền Tâm Pháp Yếu].