Thúc Hốt

《倐忽》 shū hū

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: trong chớp nhoáng, trong thoáng chốt, chỉ thời gian biến chuyển nhanh đến nỗi không thể lường được. Như trong Quy Sơn Đại Viên Thiền Sư Cảnh Sách () của Quy Sơn Linh Hựu (, 771-853) có đoạn: “Thí như xuân sương, hiểu lộ, Thúc Hốt tức vô, ngạn thọ, tỉnh đằng, khởi năng trường cửu (, ví như sương mùa xuân, móc buổi sáng, cây bên bờ, dây leo ở giếng, làm sao bền lâu ?).” Hay như trong Khổng Triều Bá Ca () của Hồ Kỳ Nghị (, ?-?) nhà Minh có câu: “Lễ nhạc sơ truyền tam bách tải, phong trần Thúc Hốt câu thiên cải (, lễ nhạc mới truyền ba trăm năm, gió bụi thoáng chốt đều biến đổi).” Câu “lão niên Thúc Hốt ()” có nghĩa là trong thoáng chốc tuổi già lại đến.