Thụ Tưởng

《樹想》 shù xiǎng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Bảo Thụ Quán, Thụ quán. Quán Tưởng cây, là pháp quán thứ 4 trong 16 pháp quán nói trong kinh Quán vô lượng thọ. Thời đức Phật tại thế, có phu nhân Vi đề hi (Phạm:Vaidehì,Pàli:Vedehì) phát Nguyện Sinh về thế giớiCực lạc phương Tây, đồng thời bà cũng muốn Chúng Sinh đời vị lai đều được vãng sinh Thế Giới Cực Lạc. Cho nên đức Phật bèn vì bà mà nói 16 Quán Pháp, trong đó, Thụ TưởngQuán Pháp thứ 4.Khi tu pháp này, Hành Giả Quán Tưởng 7 hàng cây ở Tịnh Độ, mỗi cây đều cao 8000 Do Tuần, trang sức bằng 7 thứ báu sáng lấp lánh, bên trên giăng lưới châu che phủ; các hàng cây đều nhau, lá cây có thứ lớp kề nhau, nở hoa vi diệu, kết quả 7 báu; lá cây có nghìn màu, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, chiếu khắp 3000 Thế Giới và các cõi nước trong 10 phương. (xt. Thập Lục Quán).