Thụ Hạ Thạch Thượng
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Đồng nghĩa: Thụ hạ Lộ Địa. Ngồi trên tảng đá dưới gốc cây. Chỉ cho lúc đức Thếtôn thành đạo Ngài ngồi ngay thẳng tư duy trên tòa Kim Cương ở gốc cây Bồ Đề. Người đời sau gọi việc Xuất Gia tu hành, hoặc Tùy Duyên du hóa là Thụ hạ thạchthượng. Công Phu tọa thiền trong Thiền Tông, không xen lẫn việc khác, chỉ cầu1việc Hướng Thượng, cũng gọi là Thụ Hạ Thạch Thượng. Hoặc dùng nhóm từ này để hình dung việc hoàn toàn không nghĩ đến Danh Lợi Thế Gian. [X. kinh Dị xuất Bồ Tát bản khởi; kinh Vô lượng thọ Q. thượng; Cao Tăng Pháp Hiển Truyện; Đại Đường Tây Vực Kí Q. 8.; mục Đại thụ thí sự trong Tạp đàm tập Q. 6.].