Thu Duyên

《收緣》 shōu yuán

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: kết liễu các duyên trước, chấm dứt mọi duyên, cũng có nghĩa là chấm dứt mạng sống. Như trong hồi thứ 41 của Tái Sanh Duyên () có câu: “Thượng Bản tằng ngôn Khuê Bích tử, Nam Lao tứ bạch dĩ Thu Duyên (, Thượng Bản từng bảo rằng Khuê Bích chết, Nam Lao ban cho lụa rồi kết liễu mọi duyên).” Hay trong Kim Cang Tân Nhãn Sớ Kinh Kệ Hợp Thích (, Tục Tạng Kinh Vol. 25, No. 487) quyển 1 có đoạn: “Cự nhĩ Thu Duyên tẩy túc, phu tòa nhi tọa, nhất niệm bất sanh, vạn lự giai vong, Ngũ Uẩn ký không, Tứ Tướng hà hữu, thử hựu Như Lai mật thị hàng Tâm Pháp(, gấp rút Thu Duyên rửa chân, trãi tòa mà ngồi, một niệm không sanh, vạn lo đều không, Năm Uẩn đã không, Bốn Tướng sao có, đây là pháp hàng phục tâm do đức Như Lai Bí Mật dạy cho).”