Thông Môn
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cao Tăng Trung Quốc thuộc tông Lâm tế, sống vào cuối đời Minh, đầu đời Thanh, người Thường thục, tỉnh Giang tô, họ Trương, hiệu Mục vân, người đời gọi sư là Mục vân Thông Môn Thiền Sư. Sư vốn là người thông minh, học rộng, giỏi văn chương, thư họa. Sư theo ngài Động Văn ở chùa Hưng Phúc tại Ngu Sơn. Ban đầu, sư tham yết ngài Vô Dị Nguyên Lai, sau, sư đến chùa Kim túc tham yết ngài Mật Vân Viên Ngộ và được truyền Tâm Ấn. Năm Vạn lịch thứ 8 (1580), sư ra trụ ở Cổ nam Thiền Viện, huyện Gia Hưng, tỉnh Chiết giang, người đến theo học rất đông. Sư từng hoằng pháp ở các chùa danh tiếng như Thê chân, Mai khê, Hưng phúc, Cực Lạc, Hạc Lâm, Thiên Đồng cảnh đức... Về sau, sư ẩn tu hơn 10 năm, chỗ ở không nhất định. Năm Khang Hi thứ 10 (1671), sư Thị Tịch ở tĩnh thất Thạchhồ, thọ 73 tuổi. Sư có các tác phẩm: Mục vân Hòa Thượng ngữ học 20 quyển, Mục vân Hòa Thượng thất hội dư lục 6 quyển. [X. Ngũ Đăng Hội Nguyên Tục Lược Q. 8.; Ngũ Đăng Nghiêm Thống Q. 24.; Ngũ Đăng Toàn Thư Q. 67.].