Thốn Tâm

《寸心》 cùn xīn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: tấc lòng, có 2 nghĩa chính. (1) Chỉ cho tâm. Xưa kia, người ta cho rằng tâm lớn nhỏ chỉ trong khoảng một tấc vuông; cho nên có tên gọi như vậy. Trong bài thơ Ngẫu Đề () của Đỗ Phủ (, 712-770) nhà Đường có câu: “Văn chương Thiên Cổ sự, đắc thất Thốn Tâm tri (, văn chương Thiên Cổ việc, được mất tấc lòng hay).” Hay trong tác phẩm Phù Sanh Lục Ký (), phần Khảm Khả Ký Sầu (), của Thẩm Phú (, 1763-1825) nhà Thanh, có đoạn rằng: “Đương thị thời, cô đăng nhất trản, cử mục vô thị, lưỡng thủ không quyền, Thốn Tâm dục toái (, ngay lúc ấy, ánh đèn đơn một chén, dương mắt mà chẳng thấy, hai tay đấm Không Gian, tấc lòng muốn vỡ tan).” Hoặc trong Bát Nhã Tâm Kinh Chú Giải (, Tục Tạng Kinh Vol. 26, No. 575) quyển 2 lại có câu: “Thốn Tâm bất muội, vạn pháp giai minh (, tấc lòng không mê muội, vạn pháp thảy sáng trong).” (2) Chỉ cho tâm sự, tâm nguyện. Như trong bài thơ Phùng Hiệp Giả () của Tiền Khởi (, 710-782) nhà Đường có câu: “Thốn Tâm ngôn bất tận, tiền lộ nhật tương tà (, tấc lòng sao nói hết, nẻo trước ánh chiều tà).” Hay trong bài thơ Mậu Tuất Bát Nguyệt Cảm Sự () của Nghiêm Phục (, 1854-1921) lại có câu: “Lâm hà minh độc thán, mạc khiển Thốn Tâm hôi (, đến sông nghe nghé than thở, chớ để tấc lòng nát tan).”