Thoái Pháp A La Hán

《退法阿羅漢》 tuì fǎ ā luó hàn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Thoái pháp, Phạm: Parihàịadharma. Chỉ cho các vị Độn Căn nhất trong các vị đã chứng được quả A La Hán; các vị này vì gặp ác duyên như tật bệnh...mà lui mất quả đã chứng được. Là 1 trong 6 loại A La Hán, 1 trong 9 Vô học. [X. luận Câu xá Q. 25.]. (xt. Cửu Vô Học).