Thiên Trung Thiên
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm,Pàli:Devàtideva. Cũng gọi là Thiên Nhân Trung Tôn, Thiên trung vương. Bậc tối thắng trong hàng Chư Thiên, 1 trong các Tôn Hiệu của Phật. Vì sau khi giáng sinh, đức Thích tôn từng được Chư Thiên Lễ Bái, cho nên có Tôn Hiệu này. [X. phẩm Bồ Tát giáng sinh trong kinh Tu hành bản khởi Q.thượng; phẩm Phạm Chí chiêm tướng trong kinh Phật Bản Hạnh Q. 1.; kinh A Súc Phật quốc Q.thượng; Thích Thị Yếu Lãm Q.trung].