Thiên Thùy Bảo Cái, Địa Dõng Kim Liên

《天垂寳蓋》 tiān chuí bǎo gài

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: trên trời rũ lọng báu xuống, dưới đất vọt lên hoa sen vàng ròng. Trong Độ Kiều Khoa Ngân Kiều Nghi () của Đạo Giáo có đoạn: “Thiên thùy Bảo Cái trùng trùng hiện, địa dõng Kim Liên đóa đóa tiên, Sám Hối do như liên thủy xuất, siêu thăng hảo tợ nguyệt đương viên (, Trời buông lọng báu lớp lớp hiện, đất vọt sen vàng đóa đóa nguyên, Sám Hối giống như sen khỏi nước, siêu thăng nào khác nguyệt đang viên).” Hay trong Phật Nhật Phổ Chiếu Huệ Biện Sở Thạch Thiền Sư Ngữ Lục (, Taishō No. 1420) quyển 1 cũng có câu: “Thiên Thùy Bảo Cái, Địa Dõng Kim Liên, Nhất Cú vô tư, như hà chúc tán (, trời buông lọng báu, đất vọt sen vàng, một câu vô tư, làm sao chúc tán ?).” Trong văn cúng thỉnh Phật An Vị cũng có đoạn rằng: “Nam Mô Nhất Tâm Phụng Thỉnh: thiên Hoa Đài thượng, bách bảo quang trung, Tam Thập Nhị Tướng chi Năng Nhân, Bát Thập Chủng Hảo chi Đại Giác, quá hiện vị lai vô lượng Phật Đà Gia. Duy nguyện: Thiên Thùy Bảo Cái, Địa Dõng Kim Liên, quang giáng Đạo Tràng, chứng minh Công Đức (, Kính thành một lòng Phụng Thỉnh: trên đài ngàn hoa, trăm báu ánh sáng, Ba Hai Tướng Tốt đấng Năng Nhân, Tám Mươi Vẻ Đẹp bậc Đại Giác, Quá Khứ, hiện tại, tương lai vô lượng các đức Phật. Cúi mong: trời ban lọng báu, đất nỗi sen vàng, giáng xuống Đạo Tràng, chứng minh Công Đức).”