Thiền Lưu

《禪流》 chán liú

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: những người tu tập Thiền Tông, hay nói chung là tu sĩ Phật Giáo. Nam Thạch Văn Tú Thiền Sư Ngữ Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 71, No. 1422) quyển 4, bài Tặng Hổ Kheo Hỷ Tạng Chủ (), có đoạn: “Tỳ Lô các hạ quỷ tiên thi, Tứ Hải Thiền Lưu thiết yếu tri, khán tận Nguyên Lai Duy Nhất cú, nhược ngôn Nhất Cú tảo thành nghi (, Tỳ Lô dưới điện linh quỷ thơ, bốn biển Thiền tăng rõ biết cho, xét kỹ xưa nay một câu chỉ, một câu nếu Bảo Thành nghi ngờ).” Hay trong bài Thích Ca Văn Phật Tán () của Sở Thạch Phạn Kỳ Thiền Sư Ngữ Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 71, No. 1420) quyển 13 có đoạn rằng: “Tam Thế Như Lai cọng Nhất Tâm, Nhất Tâm bất cách khứ lai câm, Nhiên Đăng thọ ký duyên vô đắc, Bát Nhã đàm không thán thậm thâm, Cùng Tử nhiếp quy An Dưỡng sĩ, Đạo Tràng xướng xuất Niết Bàn âm, Vân Môn tối thị tri ân giả, giải hướng Thiền Lưu thống xứ châm (, ba đời Như Lai cũng một tâm, một tâm chẳng cách xưa nay cùng, Nhiên Đăng thọ ký duyên chẳng có, luận bàn Bát Nhã thật thâm huyền, con khổ thảy về An Dưỡng kẻ, Đạo Tràng vang xướng Niết Bàn âm, Vân Môn quả đúng tri ân bạn, xoa dịu tu Thiền nhói kim đâm).” Hoặc như trong Kiềm Nam Hội Đăng Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 85, No. 1591) quyển 2 có câu: “Trân trọng Thiền Lưu thân thiết cú, hưu đắc vô thằng tự thảo phược (, trân trọng tu hành lời thân thiết, chớ để không dây trói buộc mình).”