Thiền Lâm Bảo Huấn

《禪林寳訓》 chán lín bǎo xùn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Zenrinhōkun: 2 quyển, do Tịnh Thiện () nhà Tống thâu tập, san hành vào năm thứ 11 (1378) niên hiệu Hồng Võ (). Ban đầu nó có tên gọi là Thiền Môn Bảo Huấn () và chẳng biết khi nào sau đó được đổi thành Thiền Lâm Bảo Huấn. Từ các truyền ký, Ngữ Lục chư vị thánh đức xưa kia, của Đại Huệ Tông Cảo () và Trúc Am Sĩ Khuê () đã biên soạn hơn 100 sự việc đáng làm mô phạm cho hàng Học Nhân, sau đó Tịnh Thiện bổ sung, biên tập lại làm thành hơn 300 thiên và chia bộ này thành 2 quyển thượng, hạ. Vốn xưa nay tác phẩm này được lưu hành rộng rãi trong Thiền Lâm, trong phần cuối sách có Thiền Lâm Bảo Huấn Âm Nghĩa (, Tục Tạng 2, 18, 2) Đại Kiến () nhà Minh hiệu đính, Thiền Lâm Bảo Huấn Hợp Chú (, Tục Tạng 2, 18, 2) do Trương Văn Gia () nhà Thanh hiệu đính, Thiền Lâm Bảo Huấn Niêm Tụng (, Tục Tạng 2, 18, 2) do Hành Thạnh () nhà Thanh soạn, Thiền Lâm Bảo Huấn Thuận Chu (, Tục Tạng 2, 18, 2) do Thánh Khả Đức Ngọc () nhà Thanh soạn và Thiền Lâm Bảo Huấn Bút Thuyết (, Tục Tạng 2, 18, 4) do Trí Tường () nhà Thanh soạn, v.v.