Thiên Hữu

《天有》 tiān yǒu

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Nghĩa là nhờ vào nhân giới, định... Quá Khứ mà hiện tạicảmđược quả vui cõi trời. Quả Báo tồn tại, có thật nên gọi là Hữu. Một trong Thất hữu.