Thiên Huống

《天貺》 tiān kuàng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: ân sủng trời ban. Như trong Thông Dịch Luận () của Nguyễn Tịch (, ?-?) nhà Ngụy thời Tam Quốc có câu: “Chiêu Minh Kỳ đạo, dĩ đáp Thiên Huống (, sáng tỏ đạo ấy, để đáp ơn trời).” Hay trong bài Thành Quân Phúng () của Tư Không Đồ (, 837-908) nhà Đường lại có câu: “Cố dĩ cảm động Thiên Huống, cương kỷ nhân luân (, nên lấy sự cảm động ơn trời ban để làm Kỷ Cương luân lý con người).” Hiện tại dân gian Trung Quốc vẫn còn lưu hành Thiên Huống Tiết () vào ngày mồng 6 tháng 6 Âm Lịch. Thời xưa, dân gian Hoài An () thuộc Tỉnh Giang Tô () có tập tục gọi là Sái Hồng Lục () vào ngày mồng 6 tháng
6. Tương truyền tập tục này xuất phát từ thời nhà Đường (, 618-907). Huyền Trang (, 602-664), Cao Tăng nhà Đường, sang Tây Thiên thỉnh kinh, trên đường trở về nước, khi đi ngang qua biển, một số Kinh Điển bị rơi xuống biển, ẩm ướt, nên vào ngày mồng 6 tháng 6 này người ta lấy kinh văn ra để phơi khô. Từ đó, ngày này trở thành ngày tốt lành. Khởi đầu, vào ngày này trong hoàng cung tiến hành phơi Long Bào của nhà vua, sau đó tập tục này được lưu truyền ra dân gian. Vào đúng ngày này, nhà nào cũng đem áo quần ra phơi nơi cổng nhà. Vì vậy, ở Dương Châu () vẫn có câu ngạn ngữ rằng: “Lục nguyệt lục gia gia sái hồng lục (, mồng sáu tháng sáu nhà nhà phơi áo quần).”