Thiên Địa Bát Dương Thần Chú Kinh

《天地八陽神咒經》 tiān dì bā yáng shén zhòu jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Kinh, 1 quyển, do ngài Nghĩa Tịnh dịch vào đời Đường, được thu vào Đại chính tạng tập 45. Nội dung nói về Danh Nghĩa việc đức Phật nói kinh này và về phúc báo, Công Đức của việc Thụ Trì, đọc tụng, đồng thời bài bác việc xem ngày giờ tốt, xấu trong việc tang ma, cưới hỏi... Kinh này bị xem lànghi ngụy kinh.