Thiên Cung

《天宮》 tiān gōng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: deva-pura: âm dịch là Nê Phược Bổ La (), là cung điện của trời cư trú, hay chỉ cung điện của Trời Đế Thích (). Từ đó, nó có nghĩa là trời, trời xanh. Như trong Đại Phương Quảng Viên Giác Tu Đa La Liễu Nghĩa Kinh (, Taishō No. 842) có đoạn rằng: “Chúng Sanh Quốc Độ, đồng Nhất Pháp tánh, Địa Ngục Thiên Cung, giai vi Tịnh Độ, hữu tánh vô tánh, tề Thành Phật đạo (, Chúng Sanh Quốc Độ, cùng một Pháp Tánh, Địa Ngục Thiên Cung, đều là Tịnh Độ, có Tánh Không tánh, đều Thành Phật đạo).” Hay trong Phật Thuyết Thiện Sanh Tử Kinh (, Taishō No. 17) cũng có câu: “Dữ thân chúng tòa an, như Thích xử Thiên Cung (, cùng chúng thân ngồi yên, như trời ngự Thiên Cung).”