Thiên Chân Chi Lí

《偏真之理》 piān zhēn zhī lǐ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chân Lí thiên lệch. Tức chỉ cho líNhân không, Pháp Không mà bậc Chứng Tịch Nhiên Giới Bồ Tát chứng được. Bồ Tát này tuy đã ngộ 5 uẩn, 12 xứ, 18 giới... là vô tính không, lìa bỏ 1 phần Pháp Chấp, nhưng lại bỏ Hữu vào Không, Chỉ Quán Khôngmột cách thiên lệch, vẫn chưa rõ biết Duy Tâm sở quán, cho nên Chân Lí sở nhập vẫn chưa phải là thể của Hữu, Không chẳng hai. Vì đối lại với lí Trung Đạo Hữu, Không chẳng hai nên gọi lí này là Thiên Chân Chi Lí. Đại Nhật Kinh Sớ quyển 2 (Đại 39, 602 thượng) nói: ... Nhưng đối tượng quán xét là nhân, pháp đều không chưa cách xa các tông Thành thực... vẫn y theo lí Thiên Chân mà thực Hành Pháp quán Bình Đẳng này.