Thích Sư Tử

《釋師子》 shì shī zi

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Zàkya-siôha. Đức Hiệu của đức Thích tôn, vì Ngài là vua trong cõi người, được Tự Tại vô úy trong 3 cõi, giống như sư tử chúa giữa các loài thú, nên gọi là Thích Sư Tử. Kinh Lược xuất quyển 1 (Đại 18, 224 thượng) nói: Dưới cội Bồ Đề, chứng được Nhất Thiết Chủng Trí Vô Tướng tối thắng, dũng mãnh Thích Sư Tử.