Thích Môn

《釋門》 shì mén

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Thích Gia. Đồng nghĩa: Phật Môn. Môn Phái tu hành theo giáo pháp của đức Thích tôn. Tập Cổ Kim Phật Đạo Luận Hành, quyển ất (Đại 52, 374 hạ) nói: Năm chúng của Thích Môn giảm 300 vạn, Hoàn Tục làm quân dân.