Thích Mạc

《適莫》 shì mò

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Thích là vừa ý, mạc là không vừa ý. Kinh Vô lượng thọ quyển hạ (Đại 12, 273 hạ) nói: Đi lại, tới lui không bị ràng buộc, tùy ý, Tự Tại, thích cũng không, mạc cũng không, không ta không người, chẳng tranh chẳng biện. Vô Lượng Thọ Kinh nghĩa sớ quyển hạ (Đại 37, 110 thượng) nói: Đối với Chúng Sinh, không thân không sơ, gọi là Vô Thích Mạc.