Thất Phật
Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển
Định nghĩa thuật ngữ
bảy vị Phật: hay còn gọi là Quá Khứ Thất Phật (過去七佛, bảy vị Phật đời Quá Khứ). Phật Giáo lấy 6 vị Phật trong thời Quá Khứ và đức Phật Thích Ca, hình thành Thất Phật; gồm Tỳ Bà Thi Phật (Sanskrit: Vipaśyin-buddha, Pāli: Vipassin-buddha 毘婆尸佛), Thi Khí Phật (Sanskrit: Śikhin-buddha, Pāli: Sikhin-buddha 尸棄佛), Tỳ Xá Phù Phật (Sanskrit: Viśvabhū-buddha, Pāli: Vessabhū-buddha 毘舍浮佛), Câu Lưu Tôn Phật (Sanskrit: Krakucchanda-buddha, Pāli: Kakusandha-buddha 拘留孫佛), Câu Na Hàm Mâu Ni Phật (Sanskrit: Kanakamuni-buddha, Pāli: Konāgamana-buddha 拘那含牟尼佛), Ca Diếp Phật (Sanskrit: Kāśyapa-buddha, Pāli: Kassapa-buddha 迦葉佛), và Thích Ca Mâu Ni Phật (Sanskrit: Śākyamuni-buddha, Pāli: Sakyamuni-buddha 釋迦牟尼佛). Như trong Trường A Hàm (長阿含經) quyển 1 có đoạn: “Thất Phật tinh tấn lực, phóng quang diệt ám minh (七佛精進力、放光滅闇冥, bảy Phật sức tinh tấn, phóng quang diệt tối tăm).”