Thất Chi
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
I. Thất Chi. Bảy Chi Phần, tức 3 nghiệp ác của thân và4 nghiệp ác của khẩu. Ba nghiệp ác của thân là giết hại, trộm cướp, Tà Dâm; 4 nghiệp ác của khẩu là nói dối, nói thêu dệt, nói ác, nói 2 lưỡi. Vì có 7 Chi Phần ác nên gọi là Chi, là 7 điều ác trước trong 10 điều ác.
II. Thất Chi. Chỉ cho 7 Chi Phần thuộc voi báu của Chuyển Luân Thánh Vương, tức 4 chân, đầu, dương vật và đuôi. [X. kinh Đại tát già ni kiền tử sở thuyết Q. 3.].
II. Thất Chi. Chỉ cho 7 Chi Phần thuộc voi báu của Chuyển Luân Thánh Vương, tức 4 chân, đầu, dương vật và đuôi. [X. kinh Đại tát già ni kiền tử sở thuyết Q. 3.].