Thập Giới

《十界》 shí jiè

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: 10 loại Thế Giới mê và ngộ, gồm: (1) Địa Ngục Giới (, Thế Giới Địa Ngục), (2) Ngạ Quỷ Giới (, Thế Giới Ngạ Quỷ), (3) Súc Sanh Giới (, Thế Giới Súc Sanh) hay Bàng Sanh Giới (), (4) Tu La Giới (, Thế Giới A Tu La), (5) Nhân Gian Giới (, Thế Giới con người), (6) Thiên Thượng Giới (, Thế Giới trên trời), (7) Thanh Văn Giới (, Thế Giới Thanh Văn), (8) Duyên Giác Giới (, Thế Giới Duyên Giác), (9) Bồ Tát Giới (, Thế Giới Bồ Tát)(10) Phật Giới (, Thế Giới Phật). Trong đó, 6 Thế Giới đầu là cõi mê muội của hàng Phàm Phu, hay còn gọi là Thế Giới Luân Hồi của Lục Đạo; 4 Thế Giới sau là cõi giác ngộ của bậc Thánh; cho nên 10 Thế Giới này được gọi là Lục Phàm Tứ Thánh (, sáu cõi phàm và bốn cõi thánh). Hay 9 cõi đầu là nhân và cõi cuối cùng là quả, nên có tên gọi là Cửu Nhân Nhất Quả (, chín cõi nhân một cõi quả). Hơn nữa, Mật Giáo lấy Ngũ Phàm Ngũ Thánh () làm Mười Pháp Giới (). Ngũ Phàm là Địa Ngục, Ngạ Quỷ, Súc Sanh, Người, A Tu La, và Trời. Ngũ Thánh gồm Thanh Văn, Duyên Giác, Bồ Tát, Quyền Phật () và Thật Phật (). Trong Linh Phong Ngẫu Ích Đại Sư Tông Luận () quyển 4, phần Diệu An Thuyết () có đoạn: “Phù tâm tuy Tùy Duyên cụ thành Thập Giới, kỳ tánh nhưng phi Thập Giới, do hỏa Tùy Duyên cụ hữu hương xú, kỳ tánh nhưng phi hương xú dã (, phàm tâm tuy Tùy Duyên hình thành đầu đủ Mười Giới, nhưng tánh của nó không phải là Mười Giới, giống như lửa tùy duyen có đầy đủ thơm thối, nhưng tánh của nó không có thơm thối vậy).”