Thánh Triết

《聖哲》 shèng zhé

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: chỉ Đạo Đức tài trí siêu nhân, cũng chỉ cho người có Đạo Đức tài trí; cũng dùng chỉ cho đế vương. Trong Tả Truyện (), phần Văn Công Lục Niên (), có đoạn: “Cổ chi vương giả, tri mạng chi bất trường, thị dĩ tinh kiến Thánh Triết (, vua ngày xưa, biết mạng không lâu dài, cho nên mới lập Đạo Đức tài trí).” Hay trong Đại Đường Tây Vức Ký (西, Taishō Vol. 51, No. 2087) quyển 3, phần Kiện Đà La Quốc Ca Nị Sắc Ca Vương (), lại có đoạn rằng: “Vương nãi tuyên lịnh viễn cận, chiêu tập Thánh Triết, ư thị tứ phương bức thấu, vạn lí tinh trì, anh hiền tất tụy (, nhà vua bèn tuyên lệnh xa gần, chiêu tập tài đức, do đó bốn phương tập trung, vạn dặm bôn ba, hiền sĩ tụ họp).”