Thanh Tịnh Hoa Viện

《清淨華院》 qīng jìng huá yuàn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Shōjōke-in: một trong 4 ngôi chùa bổn sơn trung tâm của Tịnh Độ Tông; hiện tọa lạc tại Teramachidōri (), Jōkyō-ku (), Kyoto-shi (), không có hiệu chùa cũng như hiệu núi. Tượng thờ chính là Pháp Nhiên Thượng Nhân. Tương truyền theo sắc nguyện của Thanh Hòa Thiên Hoàng (, Seiwa Tennō, tại vị 858-876), ngôi viện vốn phát xuất từ Đạo Tràng nhỏ do Viên Nhân (, Ennin) sáng lập, rồi vị khai Tổ của Tịnh Độ Tông là Nguyên Không (, Genkū, tức Pháp Nhiên) mới khai sáng ra ngôi viện này; nhưng thật tế người Khai Sơn viện này chính là Hướng A Chứng Hiền (), vào khoảng đầu thế kỷ
14. Đầu tiên nó nằm ở vùng Cao Thương (, Takakura), nhưng đến năm 1339 thì Tướng Quân Túc Lợi Tôn Thị (, Ashikaga Takauji) mới dựng lên Đẳng Trì Tự () và dời về chùa này. Hơn nữa, trong khoảng niên hiệu Thiên Chánh (, 1573-1592), do chính sách cải cách kinh đô của Tướng Quân Phong Thần Tú Cát (, Toyotomi Hideyoshi), nên chùa được dời về vị trí hiện tại. Với tư cách là cứ điểm của Phái Nhất Điều () thuộc Tịnh Độ Tông, chùa đã hưng thạnh rực rỡ, rồi được hàng ngũ công khanh cũng như Hoàng Thất quy y theo rất nhiều; nhưng trong hai vụ Loạn Ứng Nhân () và Văn Minh () thì vận chùa bị suy thối, nhưng đến khoảng đầu thế kỷ thứ 17 thì chùa lại được phục hưng. Nguyên Lai chùa này vốn là Đạo Tràng trong cung cấm nên hiện tại trong khuôn viên chùa vẫn còn nhiều ngôi mộ của các Hoàng Tử, Hoàng Nữ, Công Chúa, v.v.