Thánh Thông

《聖聰》 shèng cōng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Shōsō, 1366-1440: vị Tăng của Tịnh Độ Tông, sống vào khoảng giữa hai thời đại Nam Bắc Triều và Thất Đinh, Tổ Khai Sơn Tăng Thượng Tự (, Zōjō-ji); húy là Thánh Thông (), tục danh là Thiên Diệp Dận Minh (); hiệu Đại Liên Xã (), Tây Dự (西); xuất thân vùng Hạ Tổng (, Shimōsa, thuộc Chiba-ken []), con của Thiên Diệp Thị Dận (, Chiba Ujitane). Ban đầu, ông học Mật Giáo ở Minh Kiến Tự (, tức Thiên Diệp Tự []) thuộc vùng Hạ Tổng, nhưng đến năm 1385 thì được Thánh Quynh () cảm hóa, rồi quy y theo Tịnh Độ Tông; từ đó trở đi trải qua trong vòng 9 năm, ông theo học Tông Nghĩa với Thánh QuynhThường Phước Tự (). Vào năm 1393, ông khai sáng Tăng Thượng Tự ở vùng Bối Trũng (, Kaizuka), Võ Tàng (, Musashi); được dòng họ Thiên Diệp cũng như tầng lớp hào tộc quy y theo rất đông, và Nỗ Lực Bố Giáo ở địa phương này. Chính ông đã phổ cập tư tưởng Ngũ Trùng Truyền Pháp của Thánh Quynh, và hết mình giáo dưỡng chúng Đệ Tử. Trước tác của ông có Tam Kinh Trực Đàm Yếu Chú Ký () 48 quyển, Đương Ma Mạn Đà La Sớ () 48 quyển, Triệt Tuyển Trạch Bản Mạt Khẩu Truyền Sao () 2 quyển, Vãng Sanh Luận Chú Ký Kiến Văn () 2 quyển, v.v.