Thần Tử Vinh Tôn

《神子榮尊》 shén zi róng zūn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Shinshi Esion, 1195-1272: vị tăng của Lâm Tế Tông Nhật Bản, hiệu là Thần Tử (), có thuyết cho rằng ông có húy là Khẩu Quang (), tự là Vinh Tôn (), họ là Bình (). Ông xuất thân ở vùng Trúc Hậu (, Chikugo, thuộc Fukuoka-ken []), con của Bình Liêm Lại (). Năm lên 7 tuổi, ông theo hầu Đệ Tử của Vinh Tây là Nguyên Lâm (, tức Nghiêm Lâm []), rồi xuống tóc Xuất Gia và học giáo quán của Mật Giáo, sau đó ông đến hầu hạ người Đệ Tử nối dòng của Vinh Tây là Vinh Triêu (, Eichō)Trường Lạc Tự (, Chōraku-ji) thuộc vùng Thượng Dã (, Ueno, thuộc Gunma-ken []). Vào năm đầu (1225) niên hiệu Gia Trinh (), ông cùng với Thánh Nhất Quốc Sư Viên Nhĩ () lên thuyền sang nhà Tống cầu pháp, đến tham vấn chư lão túc ở khắp nơi, rồi làm môn hạ của Vô Chuẩn Sư Phạm ()Kính Sơn ()Tham Cứu Thiền chỉ, và ba năm sau thì ông trở về nước. Vào năm đầu (1240) niên hiệu Nhân Trị, ông sáng lập ra Vạn Thọ Tự (, Manju-ji) và hoằng dương Thiền Phong của mình. Chính tự bản thân ông đã từng đi du hóa khắp các nơi, rồi khai sáng ra các chùa như Triêu Nhật Tự (), Báo Ân Tự (), Diệu Lạc Tự (), v.v. Đến cuối đời thì ông lên Kinh Đô Kyoto và quy y cho Nhị Điều Tướng Quốc (). Đến ngày 28 tháng 12 năm thứ 9 niên hiệu Văn Vĩnh () thì ông Viên Tịch, hưởng thọ 78 tuổi.