Thần Minh

《神明》 shén míng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có mấy nghĩa khác nhau. (1) Tức thiên thần địa kỳ; không đo lường được gọi là thần, sáng trong như kính gọi là minh; là tên gọi chung của chư vị thần linh trong trời đất. Khổng Dĩnh Đạt (, 574-648), nhà kinh học, sống dưới thời nhà Đường, giải thích rằng: “Vạn vật biến hóa, hoặc sanh hoặc thành, thị Thần Minh chi đức (, vạn vật biến hóa, hoặc sinh nở hoặc lớn lên, là đức của Thần Minh).” Như trong Phật Thuyết Vô Lượng Thọ Kinh (, Taishō Vol. 12, No. 360) có đoạn: “Nhật nguyệt chiếu kiến, Thần Minh ký thức, cố hữu tự nhiên Tam Đồ vô lượng khổ não, triển chuyển kỳ trung, thế thế lũy kiếp, vô hữu xuất kỳ (, trời trăng chiếu thấy, Thần Minh ghi biết, cho nên tự nhiên có Ba Đường vô lượng khổ não, xoay vần trong đó, đời đời bao kiếp, không có lúc ra).” Hay trong Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai Bổn Nguyện Công Đức Kinh (, Taishō Vol. 14, No. 450) lại có đoạn: “Sát chủng chủng Chúng Sanh, giải tấu Thần Minh, hô chư võng lượng, thỉnh khất phước hựu (, giết các loại Chúng Sanh, tâu trình Thần Minh, gọi quỷ gỗ đá, cầu xin ban phước).” (2) Đặc biệt chỉ cho Thần Thái Dương (). Như trong Sử Ký (), phần Phong Thiền(), có đoạn rằng: “Trường An Đông Bắc hữu thần khí, thành ngũ thái, nhược nhân quan miến yên, hoặc viết Đông Bắc, Thần Minh chi xá; Tây phương, Thần Minh chi mộ dã (西, phía Đông Bắc Trường An có thần khí, tạo thành năm màu, giống như người đội vương miện vậy; hoặc gọi Đông Bắc, là nhà của Thần Thái Dương; phương Tây là mộ của Thần Thái Dương).” (3) Trí sáng như thần. Như trong Hoài Nam Tử (), phần Binh Lược Huấn (), có đoạn: “Kiến nhân sở bất kiến vị chi minh, tri nhân sở bất tri vị chi thần; Thần Minh giả, tiên thắng giả dã (, thấy người ở chỗ không thấy được gọi là minh [sáng suốt], biết người ở chỗ không biết được gọi là thần; Thần Minh là cái biết trước vậy).” (4) Chỉ cho thần thánh, đấng cao siêu. Như trong bài thơ Thượng Lô Tam Thập Di Dĩ Ngôn Kiến Truất () của Từ Di (, ?-?) thời Ngũ Đại có câu: “Tật nguy tất yểm Thần Minh dược, tâm hoặc đa hiềm chánh trực ngôn (, bệnh nguy ắt chán thần thánh thuốc, tâm mê lại ghét nói ngay lời).”