Thần Duệ

《神叡》 shén ruì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Shinei, ?-737: vị tăng của Pháp Tướng Tông Nhật Bản, sống dưới thời Nại Lương, húy Thần Duệ (), thông xưng là Phương Dã Tăng Đô (), xuất thân nhà Đường (Trung Quốc, ?). Ông theo hầu Nghĩa Uyên (, Gien) ở Long Cái Tự () vùng Đại Hòa (, Yamato), thông hiểu cả Pháp Tướng, Duy ThứcTam Luận. Vào năm 693, ông theo sứ sang Tân La (, Shiragi, Triều Tiên). Sau khi trở về nước, ông trú tại Nguyên Hưng Tự (, Gankō-ji), đến năm 717 thì làm Luật Sư, danh tiếng vang khắp cùng với Đạo Từ (, Dōji)Đại An Tự (, Daian-ji). Năm 729, ông được thăng chức Thiếu Tăng Đô, và tương truyền ông có sự Cảm Ứng của Hư Không Tạng Bồ Tát tại Hiện Quang Tự (, Genkō-ji) vùng Cát Dã (, Yoshino). Ông được kính ngưỡng như là một trong 6 vị tổ của Pháp Tướng Tông Nhật Bản.