Tha Duyên

《他緣》 tā yuán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho các duyên chủ động (năng) trong thuyết Duyên Khởi của Phật giáo. Tính không Duyên Khởi là 1 trong các lí luận cơ bản của Phật giáo, tất cả sự vật đều không có tự tính, đó là Tính không; tất cả sự vật được hình thành đều do các duyên hòa hợp mà Sinh Khởi, đó là Duyên Khởi. Trong pháp Duyên Khởi, pháp sở khởi (được khởi lên = bị động) là Tự(mình), các duyên năng khởi(làm cho khởi lên = chủ động) là Tha(người, nó, khác), cho nên gọi là Tha Duyên. Thích Môn qui kính nghi quyển thượng (Đại 45, 856 thượng) nói: Thân ta thuộc về Tha Duyên, mờ mịt chẳng biết từ đâu đến.