Tảo Tỉnh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Ỷ tỉnh, Thừa trần, Thiên hoa bản.Một kiểu kiến trúc củaTrung quốc thời cổ đại, cũng được thu dụng trong các kiến trúc Phật giáo. Tức chạm trổ hoặc vẽ các hoa văn trên phần mái vòm bên trong nóc của các lâu đài, cung điện, hoặc phần mái vòm phía trên tòa Phật. Lối kiến trúc này có hình vuông, hình 6 góc, hình 8 góc hoặc hình tròn. Tảo Tỉnh đã có từ đời Hán, là một hình thức kiến trúc trang trí, tượng trưng cho sự Trang Nghiêm, cao quí, phần nhiều được thấy trong các chùa viện. Hiện còn nhiều Tảo Tỉnh trong quần thể động đá ở Vân cương được kiến tạo vào thời Lục Triều. Ngoài ra, những Tảo Tỉnh ở chùa Phật Quang núi Ngũ đài, tỉnh Sơn tây, Trung Quốc vàở chùa Long sơn, Lộc cảng, Đài loan, đều rất nổi tiếng trong nước.