Tăng Duệ

《僧叡》 sēng ruì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Sōei, 1762-1826: Học Tăng của Phái Bổn Nguyện Tự thuộc Tịnh Độ Chơn Tông, sống vào khoảng cuối thời Giang Hộ; húy là Tăng Duệ (); tên lúc nhỏ là Tả Kinh (); Thụy Hiệu Thắng Giải Viện (); hiệu Ưng Thành (), Thạch Tuyền (); xuất thân vùng Hộ Hà Nội (, Togouchi), An Nghệ (, Aki, thuộc Hiroshima-ken []); trưởng nam của Viên Đế () ở Chơn Giáo Tự () vùng An Nghệ. Năm 1773, đến Nhập Môn làm Đệ Tử của Tuệ Vân () ở Báo Chuyên Phường (), An Nghệ, học về giáo Nghĩa Chơn Tông; nghiên cứu thêm cả Phạn Ngữ, Nhân Minh và thông hiểu luôn Thiên Thai giáo học. Sau ông tuyên xướng thuyết Hoằng Nguyện Trợ Chánh () và trong dịp An Cư năm 1817 ở Học Lâm của Tây Bổn Nguyện Tự, ông lại đưa ra các học thuyết mới, tạo nên luận tranh trong nội bộ Tông Môn và bị điều tra. Đến năm 1825, ông được cử làm chức Ty Giáo (). Ông là Tổ của Học Phái Thạch Tuyền (). Trước tác của ông có rất nhiều như Trợ Chánh Thích Vấn () 1 quyển, Văn Loại Thuật Văn () 8 quyển, Giáo Hành Tín Chứng Tùy Văn Ký () 63 quyển, Sài Môn Huyền Thoại () 1 quyển, v.v.